Trân Trọng Giới Thiệu Tác Phẩm " Bà Là Cả Một Đời Con"

Có những tình yêu không cần nói thành lời, nhưng lại theo ta suốt cả cuộc đời. Tình yêu của dành cho con cháu chính là một điều thiêng liêng như thế.

Hôm nay, mình xin trân trọng giới thiệu bài thơ “Bà Là Cả Một Đời Con” – một tác phẩm được viết bằng tất cả sự biết ơn, yêu thương và những ký ức đẹp về người bà kính yêu.

Qua từng câu thơ, mình mong muốn khắc họa hình ảnh người bà tần tảo, hy sinh lặng lẽ, luôn là mái ấm bình yên, là điểm tựa vững chắc và là cả một bầu trời tuổi thơ của mỗi người.

Tác phẩm: Bà Là Cả Một Đời Con
✍️ Sáng tác: Phan Khánh Duy

Hy vọng bài thơ sẽ chạm đến trái tim của những ai còn bà để thêm yêu thương, trân trọng từng khoảnh khắc bên bà; và cũng là lời nhắc nhớ đầy xúc động dành cho những ai chỉ còn có thể gặp bà trong ký ức.

Xin chân thành cảm ơn quý cô chú, anh chị và các bạn đã luôn yêu mến, đón nhận và đồng hành cùng những sáng tác của mình. Mọi sự chia sẻ, cảm nhận và góp ý đều là nguồn động lực quý giá để mình tiếp tục sáng tác.


Ngày mẹ rời xa mái nhà năm ấy,
Con còn bé chẳng hiểu chuyện buồn đau.
Đôi mắt ngây thơ cứ đứng ngóng thật lâu,
Chỉ còn bà ôm con vào lòng lặng lẽ.

Rồi một ngày cha cũng rời nhân thế,
Để cuộc đời chông chênh giữa mưa giông.
Bà thay cha, thay cả những chờ mong,
Gánh tuổi già nuôi con nên người.

Bao mùa mưa vai bà thêm gầy,
Đôi bàn tay hằn bao vết chai.
Bữa cơm đạm bạc chan đầy yêu thương,
Con lớn lên bằng những tháng ngày của bà.

Bà là mái ấm chưa từng rời xa,
Là vòng tay giữ con qua phong ba.
Dẫu cuộc đời có đổi thay bao lần,
Bà vẫn là nơi con tìm về.

Con chỉ mong thời gian đi thật chậm,
Để mỗi sáng còn được gọi tiếng “Bà”.
Được ngồi bên nghe những câu chuyện quen,
Thấy nụ cười làm lòng con bình yên.

Giờ con đã lớn hơn ngày xưa ấy,
Biết cuộc đời chẳng chỉ có niềm vui.
Càng trưởng thành càng thấm hết bao điều,
Những hy sinh bà chưa từng kể.

Mỗi bước chân đều mang theo lời dặn,
Sống chân thành để xứng đáng tình thương.
Con tự hào vì có một người bà,
Là điểm tựa của cả cuộc đời con.

Nếu mai này con đi muôn nơi xa,
Trái tim vẫn hướng về căn nhà nhỏ.
Nơi có bà chờ con mỗi chiều xuống nắng,
Chỉ cần con về là bà mỉm cười.

Con sẽ cố sống thật tốt mỗi ngày,
Để bà luôn an lòng và hạnh phúc.
Điều quý giá nhất con đang có được,
Là hôm nay… vẫn còn bà bên con.

Bà là cả bầu trời tuổi thơ con,
Là yêu thương chẳng gì thay thế được.
Bao gian khó bà lặng im gánh hết,
Để cuộc đời con có những mùa xanh.

Xin cảm ơn những tháng năm của bà,
Nuôi con lớn bằng tấm lòng vô tận.
Mai về sau dù con đi đến đâu,
Trong tim con… bà mãi là gia đình.

Bà ơi… chỉ cần mỗi ngày được ở cạnh bà,
Đó đã là món quà đẹp nhất đời con.
Con mong bà luôn mạnh khỏe, bình an,
Để con còn được gọi mãi hai tiếng… bà nội.


                                       Trân trọng!

                                 Phan Khánh Duy


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Erik Phan – Chàng nghệ sĩ trẻ ghi dấu ấn với loạt ca khúc giàu cảm xúc